Cùng một ngày 1 tháng 2, thế giới chứng kiến hai tín hiệu hoàn toàn đối lập nhưng lại là một chiến thuật thống nhất: Trump tuyên bố hy vọng “đạt được thỏa thuận” với Iran, Ngoại trưởng Iran đáp lại rằng “vẫn có niềm tin” vào đàm phán - trong khi đúng cùng lúc đó, Tổng Tham mưu trưởng Israel đang ở Washington bàn về kế hoạch tấn công quân sự Iran, và tàu sân bay Mỹ đang neo sẵn ngoài khơi Trung Đông.
Đây không phải mâu thuẫn mà là bài học kinh điển về ngoại giao cường quốc: đe dọa đủ mạnh để đối phương nghiêm túc, nhưng để cửa đàm phán mở đủ rộng để tránh chiến tranh. Trump ở nhiệm kỳ đầu đã thử “chỉ có gậy” - rút khỏi thỏa thuận hạt nhân và áp đặt trừng phạt tối đa - nhưng Iran không đầu hàng mà ngược lại còn cứng rắn hơn, làm giàu uranium nhiều hơn, hỗ trợ các đồng minh mạnh hơn.
Giờ đây, cả hai bên đều có lý do để ngồi vào bàn đàm phán: Iran nghẹt thở dưới trừng phạt kinh tế với lạm phát cao và bất ổn trong nước, trong khi Trump muốn có “thỏa thuận thế kỷ” để khoe với cử tri mà không phải lôi kéo Mỹ vào thêm một cuộc chiến tốn kém ở Trung Đông. Israel thì đang thúc giục - họ coi Iran có vũ khí hạt nhân là mối đe dọa sinh tồn và sẵn sàng hành động đơn phương nếu ngoại giao thất bại.
Kết cục của ván cờ này sẽ định hình không chỉ Trung Đông mà cả giá dầu toàn cầu, cán cân quyền lực hạt nhân, và câu trả lời cho câu hỏi: liệu áp lực quân sự có thể ép buộc thỏa thuận ngoại giao?
繁体中文
English
中文
VietNam
